Fanpage
Youtube
Ceo4rum

Chọn sống như thế nào để “hạnh phúc” được đặt thành tên cho hành trình cuộc đời mình?

Trong chương trình YBA Talks - "Có một thành công mang tên Hạnh Phúc" do Hội Doanh Nhân Trẻ TP.HCM tổ chức tại Trường Đại học Kinh tế TP.Hồ Chí Minh vào cuối tháng 5 vừa qua, các YBA Talkers đã có những chia sẻ chân tình về hành trình hạnh phúc của bản thân mình.

Với doanh nhân thành đạt, có nhiều điều kiện sở hữu những gì mình muốn trong cuộc sống, thì phải chăng đường đi đến hạnh phúc cũng ít chướng ngại vật hơn?

Anh Lê Bá Thông (Tổng giám đốc TTT Corporation): Tiếp cận nhiều doanh nhân, tôi nhận thấy ở họ có nỗi sợ lớn: sợ cô đơn, sợ những biến cố… Có nam doanh nhân vì nhiều áp lực trong kinh doanh nên bị trầm cảm, từng năm lần tự tử bất thành chỉ để được ngủ và được “hạnh phúc” theo cách riêng của anh ta. 

Một chị doanh nhân lâm vào tình cảnh khó khăn khi người thân vào vòng lao lý, bản thân chị hai lần bị ung thư. Chuyện về một doanh nhân nổi tiếng, ở khúc quanh nào đấy của cuộc đời, anh ta đói bụng nhưng không dám dừng lại để ăn một tô mì. Anh ta cô đơn và không chia sẻ được với người khác. Nghề nào cũng vậy, là doanh nhân vẫn có những ngổn ngang, vẫn lần dò trên con đường đi tìm hạnh phúc.

Anh Nguyễn Đăng Phong (Nhà sáng lập - Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Cối Xay Gió): Nghịch cảnh, thử thách cho mình ý chí vượt qua, giúp mình bình tĩnh và kiên nhẫn tìm đường. Tôi từng thất bại, nợ nần khi mới khởi nghiệp; từng khủng hoảng, không muốn bước chân vô công ty dù thời điểm ấy có doanh thu tốt, sắm được nhà, xe… 

Sau một thời gian loay hoay, tôi mới xác định rõ con đường mình đi. Đó là khi tôi làm quen với một môn thể thao, nghe chân mình đau, thuyết phục “chân ơi hãy chạy tiếp” đã giúp tôi lấy lại động lực để không từ bỏ. Ai cũng có hạnh phúc miễn là mình đi và suy ngẫm vì sao mình bắt đầu.

Anh chị chọn sống như thế nào để “hạnh phúc” được đặt thành tên cho hành trình cuộc đời mình?

Anh Christian Nguyễn (Nhà sáng lập Wee Digital): Tôi đã lựa chọn phải hạnh phúc trong công việc, sự nghiệp trước tiên. Làm sao để sau mười mấy tiếng ở chỗ làm, khi về nhà đem theo nụ cười trao cho những người thân yêu. Tôi đã thấy nhiều ông bố đi làm về cáu gắt, quát tháo, đưa tất cả bực tức từ công ty về đổ lên đầu vợ con. Hạnh phúc nhỏ hằng ngày trong công việc quan trọng hơn ta tưởng. Nói đến hạnh phúc, nhiều người tưởng nó là thứ riêng tư, gói gọn trong gia đình. Hạnh phúc không bó hẹp như thế. 

Tôi đặt tình yêu lớn vào công việc vì nó mang lại niềm vui, mang lại cho mình cuộc sống cũng như cơ hội để chia sẻ với cộng đồng. Với tôi, hạnh phúc nhất không phải là những người có được nhiều hơn mà là những người cho đi nhiều hơn.

Chị Huỳnh Thị Xuân Liên (Thành viên HĐQT Công ty Cổ phần vàng bạc đá quý Phú Nhuận - PNJ): Tôi hình dung hành trình cuộc đời bắt đầu bằng những nấc thang nhỏ trong khu rừng, phía trên là ánh sáng chói chang. Mới bước thì tưởng nhẹ nhàng, thong dong, nhưng càng lên cao, hành trình thay đổi, chông chênh, cheo leo hơn. Nó tuy thú vị nhưng nếu té ngã sẽ đau hơn, nên chuẩn bị phải kỹ hơn. Tôi chọn sống cuộc đời của mình một cách trọn vẹn nhất, ý nghĩa nhất.

Tôi hiểu, chấp nhận và thương yêu bản thân. Tôi tập hoan hỷ với thành công của người khác, không đố kỵ cũng không áp đặt cuộc sống của họ cho bản thân mình. Trên đường đời, tôi luôn chọn sự chính trực làm nền tảng (làm đúng ngay cả khi không có ai ở đấy), để tôi có giấc ngủ ngon. Tôi chọn đi cùng với những người có giá trị thiện tri thức. 

Trong người ai cũng có những điều bất thiện, biết đâu sẽ bùng lên nếu ai đó khai phá, có câu “gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Khi làm việc, tôi tận tụy với 200% công sức của mình mà không cần hỏi khi nào được lên chức. Tôi muốn mình trọn vẹn với gia đình và những người xung quanh. 

Tôi không buồn khi ai đó làm mình thất vọng, không giận khi bị phản bội, bởi họ giúp tôi có nhiều trải nghiệm và hoàn thiện hơn từng ngày. Nếu bạn sống cuộc đời của chính mình một cách trọn vẹn và ý nghĩa thì đó là thành công, cũng là hạnh phúc.

Anh Lê Bá Thông: Nếu bạn thức dậy, không muốn đi làm, tình trạng kéo dài một tuần thì bạn nên nộp đơn xin nghỉ. Bởi công việc đó không phải là đam mê hoặc môi trường đó không phù hợp, không vui, những người đồng nghiệp không tiếp lửa cho nhau. Để vững vàng mà đi, tôi chọn “trung đạo” - đi ở giữa, giống như làm xiếc phải chọn thế cân bằng. 

Thái độ không quá hào hứng cũng không đau khổ, biết tha thứ cho mình, cho người khác. Bốn năm trước, biết tin bị ung thư, tôi đón nhận một cách bình thản. Vì mình đã sống, đã làm hết lòng. Từ lâu, tôi đã sống như thể ngày mai mình sẽ chết... 

(Theo phunuonline)